5) Vợ hay quên
Ăn xong, khi đã lên xe đi được khá xa, bà vợ mới sực nhớ là mình quên cặp kính trên bàn ăn. Suốt quãng đường trở lại quán, ông chồng luôn mồm cằn nhằn tính hay quên của bà vợ. Đến chỗ cũ, khi bà vợ tất tả chạy vào tìm kính, ông chồng dặn với theo:
- Bà nhớ cầm ra luôn cho tôi cả mũ lẫn dù nhé!
- !?!
6) Những bài văn bất hủ của học trò
Đề: Tả con lợn.
Nhà em có nuôi một con lợn, nó có ba chân. Khi nó nằm thì chân co chân duỗi.
Đề: Hãy tả cảnh mưa rơi.
Trời đang trong xanh, bỗng từ đâu mây đen kéo đến. Rầm! Trời bắt đầu mưa, mưa rơi từng cục từng cục một làm em rất sợ.
Đề: Tả ông nội của em.
Nhà em có nuôi một ông nội. Ông không có răng. Sáng sáng mẹ em cho ông nội ăn. Trưa trưa ba em cho ông nội ăn. Hôm nào không có ba và mẹ ở nhà thì ông nhịn đói.
Đề: Tả con sông quê em.
Con sông quê em lớn lắm. Nước nó đen thui, rác nổi tùm lum. Con sông quê em thối lắm. Chiều chiều chúng em hay ra sông tắm, chúng em đùa giỡn thiệt vui. Đi đâu em cũng nhớ về con sông quê em.
Đề: Tả một con vật mà em yêu thích.
Nhà em có nuôi một con chim cánh cụt, nó rất thích tuyết nên nhà em phải nuôi nó trong tủ lạnh, sáng sáng bố em đều mở tủ lạnh ra cho chú chim ăn sáng. Em rất yêu chú chim và bố.
7) Đàn bà là chúa đa nghi
Trong bữa ăn, chồng bảo vợ:
- Trên đời này có nhiều người đến là đa nghi. Nghe ai nói bất cứ điều gì, họ cũng nghĩ ngay đến mình...
Vợ nhíu mày:
- Anh nói thế là ám chỉ em phải không?
8) Bệnh đãng trí
Một người vẻ mặt lo lắng đi gặp bác sĩ để khám sức khỏe định kỳ. Ông bác sĩ hỏi:
- Sức khỏe của ông vẫn bình thường chứ?
- Nói thật với bác sĩ là tôi dường như bị mắc bệnh đãng trí thì phải. Tôi không bao giờ chắc chắn được là mình đã đậu xe ở đâu, hoặc đã trả lời thư chưa, tôi luôn tự hỏi mình đang đi đến đâu và sẽ làm gì khi đến nơi đó. Vì thế, tôi rất cần sự giúp đỡ của ông, bác sĩ ạ.
Ông bác sĩ trầm ngâm một lát rồi nhẹ nhàng bảo:
- Thế thì ông trả tiền khám bệnh cho tôi trước đi!!!
9) Vì sao phải đứng?
- Tại sao những người chỉ huy thường đứng khi đi thuyền?
- Vì nếu ngồi xuống, ông ta sẽ phải chèo như những người khác.
10) Niềm tin boác sống lại!
Trước Đại Hội TW Đảng XV tất cả các ủy viên dự họp đều phải vào Lăng Ba Đình thăm "boác" . Sau khi viếng thì các chị em đảng viên đều đồng loạt quay lưng và đi lùi ra .
Một phóng viên ngoại quốc hỏi lý do tại sao ? Các chị em đều đồng trả lời rằng: "Đó là niềm tin và lời căn dặn và quy định của cụ đ/c Nguyễn Thị Bình" . Phóng viên hỏi đ/c NT Bình thì được biết:
- Đó là niềm tin trong Đảng là "Bác sẽ sống lại!" Trước khi ra đi theo Mác Lê, Bác răng đe các chị em Hội Phụ Nữ rằng: Sau khi gặp Bác, khi đi ra về không bao giờ được quay mông về phía Bác, vì hễ bác thấy "đôi mông" phụ nữ như khi còn sống, Bác sẽ "nhạy cảm" không chịu đựng nỗi ... và sống lại ... Khi đó chị em đảng viên sẽ rách việc vì phải "phục vụ suốt đêm!".
Comments
Post a Comment