Sáng tác: Đoàn Chuẩn & Từ Linh - Trình bày: Lệ Thu
TIẾU LÂM
1) Bài Thơ Nói Lái "Má Con"
Má Con
Má đưa con đi trong mưa đá Má đặt con lên mặt đá bằng Má đi vào xem mi đá bóng Má đang mang đá tới lót nền
Má lột một lá dính vào phên Má lấy bên hè đi mấy lá
Má lòn mòn lá cửa ngoài hiên Má cần mần cá để kho liền
Má cắt con mắt cá đầu tiên Má cũng mua đầy hai mủng cá Má can con ăn mang cá kình.
Tôn Thất Đàm
2) Phải chi .. "cái lon" bằng "cái thớt"
Khi xưa ở ngoài bắc người ta hay gọi nữ là "cái ...." & nam là "cu ....". Ở trong xóm nọ có bà A & B cùng sinh 2 cô gái gần ngày với nhau, nhưng cũng nghĩ đặt tên xấu cho con dễ nuôi. Bà A đặt tên con là "cái thớt" & bà B đặt tên con mình là "cái L...n". Dù đặt tên con xấu cách mấy thì "cái L...n" cũng qui tiên. Cả chục năm sau, 2 bà cùng ngồi nói chuyện với nhau, thấy "cái Thớt" chạy vui đùa với chúng bạn, bà B mới nói với bà A: Phải chi "cái L...n" còn sống giời này "cái L...n" cũng bằng "cái Thớt" rồi chị nhỉ...
3) Điều khao khát thầm kín
Trong công viên nọ có 2 bức tượng một nam một nữ. Chúng lặng lẽ đứng nhìn nhau suốt nhiều năm ròng. Một thời gian sau, có một thiên thần xuất hiện và ban cho hai bức tượng một điều ước:
- Vì hai người là những pho tượng mẫu mực, đã mang lại niềm vui cho nhiều người, nay ta ban cho các ngươi điều ước vĩ đại nhất: sự sống. Các ngươi sẽ có 30 phút để làm tất cả những gì các ngươi đã khao khát bấy lâu nay.
Thiên thần vừa dứt lời lập tức 2 pho tượng trở thành người thật. Họ mỉm cười với nhau, dắt tay nhau chạy vào khu rừng bên cạnh và lẩn vào trong một bụi cây. Thiên thần mỉm cười một mình khi nghe thấy đôi trai gái cười khúc khích và bụi cây rung lên soàn soạt, cành lá đung đưa.
15 phút sau, 2 pho tượng trở ra từ bụi cây vẻ thỏa mãn tươi tỉnh. Băn khoăn và ngạc nhiên, thiên thần hỏi:
- Các ngươi còn 15 phút làm người nữa, các ngươi có muốn tiếp tục không?
Tượng nam nhìn tượng nữ âu yếm và hỏi:
- Em ơi! Mình làm lại lần nữa nhé!
Tượng nữ mỉm cười e ấp và đáp:
- Dạ vâng! Nhưng lần này đến lượt anh giữ con bồ câu để em "ị" lên đầu nó...
Tuần Lễ Vàng ... (Thanh Tâm)
4) Thoát nạn
Một anh chàng bị ngã gãy chân. Sau khi băng bột, bác sĩ dặn anh ta không được đi cầu thang. Bốn tháng sau, anh đến văn phòng bác sĩ tháo bột, và hỏi:
- Tôi đi cầu thang được chưa bác sĩ?
- Được. Nhưng phải thật cẩn thận đó.
Anh chàng thở phào:
- Đỡ quá! Mấy tháng nay phải leo cửa sổ rồi đi bằng đường ống nước, cực quá!
5) Đừng làm khổ người!
Cô con gái nói với cha của mình:
- Tuần sau con và anh ấy sẽ kết hôn… Thưa ba…
- Thế thằng đó có nhà cửa đàng hoàng không?
- Không ạ. Anh ấy ở nhà trọ.
- Nó có xe không ?
- Cũng không có. Anh ấy đi xe đạp.
- Bố mẹ nó thế nào ?
- Anh ấy mồ côi ạ.
- Ở đời phải biết tích phúc, tích đức con ạ… Người đã khổ thế rồi thì con tha cho người ta đi, đừng làm khổ người ta nữa!
6) Khó quá
Hai đứa bé xem chương trình hỏi đáp trên Ti vi, một đứa nói:
- Khó quá mày hen. Năm ngoái chị tao biết trước đề thi 30 phút mà vẫn rớt.
- Chứ sao! Chị tao biết trước đề thi hai tháng mà vẫn chầu rìa kìa!
TRANG THƠ NHẠC VĂN CHƯƠNG ĐIỆN ẢNH TIẾU LÂM 262 Hoàng Trường Sa phụ trách 26 Tháng 10 - T hơ Xuan Ngoc Nguyen CÂU ĐỐI 1) Vế xuất đối của Vua Duy Tân: Xuất: Ngồi trên nước không lo nổi việc nước, Trót buông câu nên lỡ phải lần. (Vua Duy Tân)
TRANG THƠ NHẠC VĂN CHƯƠNG ĐIỆN ẢNH TIẾU LÂM 275 Hoàng Trường Sa phụ trách Danh Dự Người Lính VNCH - Thơ Lac Nguyen CÂU ĐỐI 1) Vế xuất đối về "nhân tai xả lũ" của Tú Nớp: Xuất: Thiên tai bão lụt thấy chưa đủ, Nhân tai xả lũ cho chết luôn! (Tú Nớp)
Comments
Post a Comment